.
  • A Thousand Years - Yêu em hơn cả nghìn năm
    Bài hát A thousand years dưới giọng hát ngọt ngào của Christina cất lên trên nền nhạc ghita nồng nàn và chất chứa yêu thương.
  • Thì thầm 408: Người đặc biệt duy nhất không thể quên…
    Có những thứ tình cảm không nhất thiết cứ phải là tình yêu mới đẹp, mà chỉ cần đặc biệt theo cách nào đó trong mắt nhau cũng đủ để nhớ đến suốt đời rồi.
  • Phải qua bao nhiêu lời hứa ta mới đủ tin yêu
    Có bao nhiêu người đã hứa rồi quên? Và bao nhiêu sự hứa hẹn được tạo ra nhưng rồi người hứa lại tìm mọi kẽ hở để lách qua?
  • Đợi một người ở Sân bay
    Cô gái ấy, về sau, đã luôn đứng chờ tôi với nụ cười ấm áp chỉ dành cho riêng tôi ở sân bay. Dù có đến đâu, tôi cũng luôn biết mình phải trở về vì nơi ấy, có cô ấy, luôn chờ tôi…
  • Cái áo của thỏ con- Ba ba tìm nhà
    Trong khu rừng nọ có một chú Thỏ mắt hồng trong rất xinh. Thỏ mẹ may cho Thỏ con một cái áo bông trắng giống như áo của tất cả các chú Thỏ khác. Thỏ con không thích cái áo bông trắng, Thỏ con đòi mẹ phải may cho mình thật nhiều áo sặc sỡ khác.
  • Cafe yêu
    Điều em sẽ làm đầu tiên nếu anh nói yêu em là gì?
  • Thả tất cả về với gió
    Họ cãi nhau. Có lẽ là lần cãi nhau to nhất kể từ khi họ yêu nhau. Cô gái đã nhìn thấy chàng trai chở một cô gái khác. Tóc dài. Mặc váy hồng. Chàng trai thích những cô gái tóc dài. Ấn tượng với những ai mặc váy hồng. Và cô gái thì tóc ngắn. Không thích mặc váy.
  • Truyền thuyết về lễ Halloween
    Halloween là một ngày lễ hội truyền thống được tổ chức vào đêm ngày 31 tháng 10 hàng năm. Đặc biệt trong ngày này những đứa trẻ sẽ hoá trang trong những bộ trang phục quái lạ đi đến gõ cửa những ngôi nhà để xin bánh kẹo.
  • Chuyến xe kinh hoàng (Phần 2)
    Vy nhớ lại một lần Đạt có khoe về sợi dây này, nói rằng đó là món gia bảo, gia đình Đạt rất quý và truyền từ đời này sang đời khác.
  • Cung Hoàng Đạo nào lãng mạn nhất khi yêu?
    Bạn có biết "người ấy" hay chính bạn có tình yêu như thế nào không? Và cả độ lãng mạn nữa thì sao? Hãy cùng khám phá nhé!
CXAN 107:
Always with me
Xuất bản: 09:14, Thứ Năm, 14/06/2012
.
.

Ngay khi những thanh âm đầu tiên ngân vang, đã thật sự khiến tôi không khỏi ngẩn người cảm thán. Thì ra cho dù thể hiện dưới bất kỳ hình thức nào nhưng giai điệu này cũng có thể làm người ta hoài niệm đến vậy.

Do đâu lại tìm về khúc nhạc này tự bản thân tôi cũng chẳng rõ. Chỉ nhớ mông lung về một không gian thời gian xa xăm nào đó đã từng nghe đi nghe lại nó đến mức nhuần nhuyễn, tâm tư cứ theo đó mà chảy tràn.

 

CXAN được thực hiện bởi Tú Lọ Lem và nhóm sản xuất Dalink Studio.
CXAN107.jpg
Ảnh minh họa
Tôi mường tượng đến hình ảnh một con nhóc ngồi bó gối nơi bậc thềm gỗ nhìn ra thảm cỏ xanh mượt, khép nhẹ đôi mắt thả hồn trôi theo sự bình yên đến lạ. Ngồi cạnh bên nó là ông anh kết nghĩa ngầu hết chỗ nói mà nó rất tự hào. Những năm cấp 3, ông anh xấu xa ấy cứ hay rủ nó bùng học thêm, sau đó thì phóng xe bạt mạng chở nó đến những nơi lãng mạn vô cùng, bây giờ nhắc lại nó vẫn còn rất thắc mắc chả-biết-làm-sao có thể kiếm ra những nơi đó. Hỏi đến thì ông anh chỉ cười trừ bảo: “ Ờ thì chuẩn bị cho người tình bí mật’. Cả hai đơn thuần là ngồi đó nghe nhạc nhìn trời nhìn đất nhìn mây, lảm nhảm vài ba câu thoại tận lúc hết ngày hết giờ. Cho đến ngày nọ, cũng là một lần như thế, cũng với tiếng nhạc ngân lên giữa không gian tĩnh lặng, thoang thoảng còn có mùi ngai ngái của cỏ dại và đất ẩm sau cơn mưa, ông anh kết nghĩa tự nhiên xoay qua nhìn nó với vẻ mặt xù xụ ra chiều đáng thương lắm, lại bỗng dưng nắm tay nó trưng ra bộ dạng nghiêm túc hết sức, ‘sao lần nào cũng chỉ còn em, bạn gái anh lại bỏ anh, đền coi’. Con bé nghĩ bụng: “Khổ ghê, sao lại có người tỏ tình như vậy chứ”.


Ừh thì rung động đầu đời, mảnh ký ức ngày xưa sao giờ lại hiện ra rõ mồn một như thước phim chiếu chậm, thuần là cái sự ngớ ngẩn dễ khiến người ta bật cười. Thế nhưng... chúng ta không thể nói từ mãi mãi khi không còn sóng bước cùng nhau.

Con tim tôi ngừng đập, khi nói lời chia tay, trong êm đềm tôi cảm thấy

Con người lặng thinh vô vị của mình bắt đầu lắng nghe, những gì đang tồn tại

CXAN107(3).jpg
Ảnh minh họa
Đại khái là vẫn cứ thế miên man nghĩ ngợi, vô thức lẩm nhẩm ngâm nga những ca từ theo điệu nhạc vốn đã hết sức quen thuộc, để rồi bất chợt nhận ra, ah, còn chẳng phải là bản thân đang cố kiếm tìm thứ tình cảm ngây ngô đã xa cùng sự mộng mơ ngày nào hay sao…


Âu cũng là do con người ta lớn, con người ta khác. Càng lớn thì càng suy nghĩ phức tạp. Con người lạ lắm, ai rồi cũng sẽ thay đổi, tâm tư cũng không chỉ dừng lại ở 2 từ đơn giản là “thích” hay “ghét” một cách rạch ròi vô tư lự. Cảm mến ở lứa tuổi 13-14 không giống với lúc 17-18 bắt đầu vội vã nói tiếng yêu, thăng trầm vẩn vơ lúc ấy lại càng khác nhiều so với khi đã bước đến cái ngưỡng 20-24 kiếm tìm tri kỷ, hay lớn hơn nữa vẫn mãi trằn trọc bâng khuâng vì một chữ “tình” muôn hình vạn trạng.

Cũng có thể là vì con người ta lớn, nên con người ta mới khác. Ấy là khi bước qua vài cuộc tình dang dở đã học cách quên đi những hồi ức đau buồn về chúng, cũng đủ để hiểu rằng không nên dễ dàng phó xuất chân tình. Người ta thấy rằng suy nghĩ đã khô cứng và gãy vụn ngay từ đầu ngón tay, không còn có thể uốn lượn thành những dòng chữ khắc khoải. Người ta thấy rằng cảm xúc thật vô duyên và không đáng có trong thời buổi mà vật chất luôn lấp đầy những khoảng thời gian trống, hoặc ít ra, đồ ăn luôn lấp đầy được những bao tử buồn rầu...

Ừ thì, con người ta lớn, con người ta khác. Có những thứ niềm tin tưởng chừng gần như mất sạch, nhưng vẫn tự nhủ là trời ơi ráng tin một lần nữa thôi, biết đâu mọi thứ sẽ khác… Vậy mà mọi thứ vẫn không khác, còn mình thì đã thay đổi từ bao giờ mà chính bản thân cũng không biết nữa. Tin và yêu sao mà thật khó khăn quá đỗi.

Thôi thì hãy cứ chào nhé hiện tại, an phận rúc sâu vào thế giới riêng mà mộng tưởng, chẳng ai đánh thuế giấc mơ bao giờ, thế nên cứ mặc sức dồn yêu thương vào sở thích đam mê. Thế gian có ngàn vạn thứ cầu không được, còn có những lúc chợt thấy khoảng trời màu xanh là dối trá, rồi giật mình nhận ra đời người khi vướng tình lại đầy hờ hững và đau thương. Hà cớ gì cứ nhất định phải đuổi theo một định nghĩa tình yêu hào nhoáng diệu vợi đâu đâu, vì cái gì lại phải giày vò tâm can lẫn nhau, cần chi phải tìm ở tận nơi xa xôi nào…

CXAN107(2).jpg
Ảnh minh họa
Thế giới của tôi nhỏ bé lắm, thứ hạnh phúc dung dị giản đơn tồn tại ngay trong chính những gì thân quen nhất, những người gần gũi nhất, chỉ cần bản thân mình cảm thấy thỏa mãn, bình bình đạm đạm mà an nhiên cả đời cũng đủ tốt rồi.


Tuy vẫn còn đấy những khoảnh khắc mà tôi không tài nào xua đi được cảm giác đau lòng quen thuộc của mất mát, kỷ niệm cũng cứ vậy mà trôi qua cái vèo, tới lúc nhìn lại thì miệng mỉm cười mà nước mắt chực trào… Lúc đó, tôi biết thứ duy nhất tôi sẽ luôn được thuộc về, là mơ mộng, là yêu thương.

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: radio.megafun@vasc.com.vn

.
.
.
.
.