Tôi thấy mình giống ô sin hơn là một người vợ

11:03, Thứ Năm, 04/04/2019 (GMT+7)

Tôi đảm đương mọi việc trong nhà, từ cơm nước, giặt giũ đến đưa đón các con đến trường...

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Gần 10 năm sau đám cưới, tôi từ một người con gái không biết nấu ăn, không giỏi việc đi chợ, không biết là quần áo, thì đến nay đã trở thành một người nội trợ, không giỏi nhưng bữa cơm lúc nào chồng, con cũng khen vừa miệng.

Sau đám cưới, tôi từ bỏ những cuộc vui, gắn lên mình bao nhiêu trách nhiệm làm vợ, làm dâu, rồi làm mẹ. Tôi hy sinh những sở thích cá nhân, từ chối những cuộc vui với bạn bè, đồng nghiệp sau giờ làm để trở về nhà chu toàn nhiệm vụ của mình.

Gần 10 năm sau đám cưới thì tôi có 4 năm làm dâu bố mẹ chồng, bố mẹ chồng tôi là người khá gia trưởng. Đối với họ, con dâu khi lấy về nhà chồng là phải chu toàn mọi việc trong nhà, đến nỗi tủ lạnh thiếu quả chanh, quả ớt bố chồng cũng trách tôi không biết lo toan, không giỏi bếp núc.

Trong khi đó, chồng tôi thì sau giờ làm chẳng còn biết việc gì khác, đến bữa ăn cũng vợ phải lên gọi 5 lần bảy lượt mới xuống, nhưng bố mẹ chồng vẫn ủng hộ, cho rằng đàn ông sinh ra không phải việc bếp núc.

Tôi ngột ngạt trong 4 năm làm dâu, sống chung nhà với bố mẹ chồng, chỉ mong được ra ngoài ở riêng, lúc đó tôi hy vọng chồng tôi sẽ cùng giúp tôi việc nhà.

Nhưng mọi việc không như tôi nghĩ, ra ở riêng, chồng vẫn quen với thói quen cũ, ngủ dậy muộn, chỉ kịp ăn sáng, vệ sinh cá nhân và đi làm, không ngó ngàng đến bất cứ việc gì khác, kể cả khi con ốm, con khóc anh cũng không hề quan tâm.

Nói rất nhiều lần, nhưng sau giờ làm lúc nào anh cũng la cà, không về nhà luôn để cùng tôi lo cơm nước, con cái. Nhưng nếu đi làm mà thấy cái áo chưa kịp là anh cũng trách tôi không biết quan tâm chồng, con.

Đôi tất hai chiếc không lồng vào nhau anh cũng trách tôi cẩu thả, vụng về. Trong khi những việc đó, anh hoàn toàn có thời gian để chủ động mà không cần đến tôi.

Gần 10 năm làm dâu, tôi chưa khi nào được anh nấu cho một bữa cơm, dù ốm, dù mệt như thế nào cũng vậy. Anh ốm thì tôi đi mua thuốc, nhưng khi tôi ốm, chưa khi nào anh hỏi tôi xem muốn ăn gì, ốm như thế nào để anh đi mua thuốc.

Tôi có cảm giác, mình là một con ô sin hơn là một người vợ. Bởi ngoài phục vụ, hầu hạ chồng và lo việc nhà cửa, cơm nước, tôi không nhân được bất cứ sự chia sẻ nào từ anh.

Theo Báo Đất Việt

.
.